Thứ Sáu, 23 tháng 10, 2015

Lòng tự trọng bị bỏ quên

     Lúc này đây, chỉ mình anh nơi đây ngồi suy ngẫm. Từ lúc nào, đã bao lâu rồi chúng ta mới lại cãi nhau em nhỉ. Yêu nhau đã 3 năm nhưng có lẽ đây là lần đầu mà anh phải day dứt và ngồi lại suy nghĩ vì những lỗi lầm đã qua. Từ khi yêu em anh yêu luôn cả những thói hư tật xấu của em và nhiều lúc còn học luôn theo em chỉ để làm em vui. Cái tính ngủ nướng, lười giống như con mèo con vậy đó. Lần nào cũng vậy em bắt anh ngồi chờ em cả tiếng đồng hồ trong khi em con đang say giấc nồng. "5 phút nữa thôi anh"những cái 5 phút đó của em nó cứ dài, dài mãi nhưng anh vẫn quyết tâm chờ, anh vẫn đợi. Nhưng dần dần  những cái vô tâm của em làm anh thêm lo lắng. 

     Kỷ niệm tràn về, anh nhớ nhất cái lần anh phải gặt nước mắt và đi tìm em. Anh đã lo lắng cho em biết bao nhiêu, những chuyện buồn, những lo nghĩ thường ngày với anh chẳng còn ý nghĩa gì nữa  khi mà trong tâm trí anh chỉ còn biết gọi tên em, em đang làm gì, đang bên ai, sao không nghe điện thoại của anh, sao không nhắn cho anh dù chỉ 1 tin nhắn. Cuộc gọi nhỡ thứ 1, 2, 3,..., 100,... em biết không gọi song anh bàng hoàng biết mấy. Tâm trí anh đảo lộn như điên, như dại bóp nát cái phim gọi em lần 101. Em bắt máy làm anh mừng khôn siết. Em nghe anh bật khóc trong điện thoại mà lo lắng cho anh. Nhưng trong tiếng khóc đó em nào có biết anh hạnh phúc biết bao khi biết rằng người yêu bé nhỏ của anh vẫn bình yên.


 Yêu em anh chấp nhận thay đổi bản thân mình để chúng ta có thể vui vẻ ở bên nhau. Không còn những trò giết thời gian vô bổ, hay những lần lân la bên những hàng internet. Anh lo nghĩ cho tương lai của chúng ta. Về ngôi nhà và vì mặt trời hình chữ nhật trong tim.
Yêu em là những lần bối rối vì em giận chẳng rõ lý do. Anh thì cứ ngu ngơ xin lỗi những cũng chẳng biết vì sao. Nhưng anh biết vì nụ cười trên môi của em. Anh có thê làm tất cả, khoảng cách có lẽ chỉ là khó khăn cho những người không có lòng tin. Với anh cho dù mọi thứ có đổi thay anh vẫn sẽ gọi tên em trong giấc mơ về.

Yêu em, anh nhớ những ngày tháng xa cách. Có lẽ khoảng cách 1000km chẳng là gì cả khi lúc nào anh cũng nghĩ về em. Những lúc giận hờn khiến hai ta đã xa nay lại càng xa. Hạnh phúc với em khi biết rằng anh ở nơi đó bình an. Còn hạnh phúc nơi anh là những lúc em cười. Nụ cười tỏa nắng xóa tan không khí ngột ngạt. Anh yêu nụ cười đó mất rồi. Giá như ai đó thấu hiểu cảm giác của Anh em nhỉ. Một người với cái bụng đói meo đi giữa xa mạc thì không biết người ta hướng về cái gì để tiếp tục đi. Đích đến, chính nó chính là cái đích mà anh và em cùng mong muốn hướng về. khi mà con đường mà Anh và em lại chọn một con đường khác nhau.



Có thể với ai đó lòng tự trọng còn quý hơn tất cả. Nhưng với anh lòng tự trọng bản thân nó cũng không phải là tất cả. Vì nó có thể cho Anh tất cả nhưng cũng chính nó làm Anh mất em. Giữa muôn trùng cám giỗ, Anh vẫn sẽ chọn em. Người luôn làm anh buồn, làm anh khóc. Nhưng phía cuối con đường em sẽ là hạnh phúc trong Anh.

 Em à! Anh xin lỗi nhé. Hãy tha thứ cho anh. Anh yêu em!
Next
Bài đăng Mới hơn
Previous
This is the last post.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét